Ẩn dưới những câu chuyện nhỏ của đời thường vẫn có bao bài học sâu sắc nếu ta biết chiêm nghiệm. Chị Lê Xinh – học viên khoá Viết tản văn đăng báo TV09 của mình là một người tha thiết yêu cuộc đời như thế.

Nếu bạn có rất nhiều câu chuyện để kể, dẫu chỉ là những mẩu chuyện con con bình thường hay những tưởng tượng đầy lôi cuốn trong trí óc, đừng lãng phí nó. Đừng chỉ viết rồi đăng vu vơ lên mạng xã hội không mục đích gì. Bởi bạn có thể biến nó thành những tản văn hay truyện ngắn đăng báo, chỉ cần bạn biết phải làm như thế nào. Chị Lê Xinh cũng là một người đã phá bỏ được niềm tin giới hạn rằng “tôi không biết viết tản văn” và có hàng loạt tác phẩm đăng trên các tờ báo. Tiêu biểu nhất là báo Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh.
Mình biết chị Xinh từ khá lâu, khi mới bắt đầu tập tành viết lách trên mạng xã hội, trong một nhóm về viết lách. Hồi đó, ấn tượng sâu sắc nhất của mình về chị là những buổi sáng khi ngủ dậy, cầm điện thoại kiểm tra thông báo sẽ thấy chị thả tim và bình luận đầy ngọt ngào. Mãi tới sau này, chị Xinh vẫn luôn mang đến cho mình cảm giác ấm áp của một người chị gái quan tâm và động viên đứa em. Không phải khi nào chị cũng xuất hiện rần rần trên mạng, bởi chị là một người siêu bận rộn nhưng hễ có mặt, chị bao giờ cũng khiến người ta xiêu lòng bởi những dòng chữ vừa hóm hỉnh lại vừa chân thành. Đọc những gì chị ghi, người viết nào cũng sẽ thấy được tiếp thêm động lực bởi nếu chưa đọc, chị sẽ chưa nói gì. Một khi chị đã nói thì sẽ thật sự đó là những gì chị cảm thấy từ câu chữ của tác giả. Và chị cũng rất thường chia sẻ câu chuyện liên quan từ phía chị để người viết được đồng cảm.
Sau khoảng thời gian cùng nhau viết chăm chỉ trong dịch, những “đồng viết” của mình, như chị Xinh, cũng dần quay lại với cuộc sống thường nhật. Mọi người đăng trên trang cá nhân nhiều hơn bởi lẽ sóng sau xô sóng trước, lứa chúng mình đã ngưng viết trong cộng đồng từ lâu và không còn những người bạn “cùng thời” ở đó để đủ thấy thôi thúc mà chăm chỉ đăng bài vào nhóm nữa.
Mình vẫn thường đọc những bài viết của chị Xinh trên trang cá nhân, lần nào cũng chặc lưỡi tiếc sao chị viết ngắn quá. Chị thườngkể chuyện, viết ngắn gọn nên ít tốn thời gian, cho cả người viết lẫn người đọc. Dù nội dung dạng kể chuyện dễ tiếp cận trên mạng nhưng mình luôn nghĩ nếu chị Xinh biến chúng thành những bài tản văn tự sự đăng báo thì sẽ tốt biết bao. Với những chất liệu đời sống đầy trăn trở mà cũng đầy yêu thương ấy, chỉ cần chị biết cách viết dài hơn ra và đáp ứng những yêu cầu của bài tản, ký cộng tác báo thì chị hoàn toàn có cơ hội.
Nghĩ là làm. Mình mấy lần đề cập tới chuyện viết những trải nghiệm cuộc sống của chị, những gì chị quan sát và chiêm nghiệm về con người, về cuộc đời từ quê hương miền Trung tới mảnh đất Sài Gòn thành tản văn dài khoảng 1000 từ để gửi cộng tác báo. Chị Xinh vẫn khiêm nhường nói được khen thì chị vui nhưng chị nghĩ chị không thể viết được tản văn. Có lẽ là bởi cũng như bao người khác, chị từng mang hiểu nhầm rằng tản văn là thể loại chỉ có trữ tình và phải thật mượt mà, bay bổng, còn những câu chuyện có phần khô khan như chị kể làm sao mà thành bài tản hay.
Một thời gian sau, chị Xinh nói với mình về ý định viết tản gửi báo. Chị cũng nói thêm là do còn tự ti nên chị muốn nhận được góp ý của mình để cải thiện. Mình đồng ý và chị Xinh quyết định chọn gói biên tập 1 tháng để bắt đầu những ngày tập viết tản văn theo tiêu chí cộng tác báo. Chị kể những câu chuyện rất gần gũi, bình dị. Từ chuyện về má chồng, về ông nội, bà ngoại tới chuyện một sớm mai bình yên, cái nắm tay của cụ già qua đường, món cánh gà chiên nước mắm mỗi cuối tuần hay chuyện về người bạn thân đã mất, về trung thu của những trẻ em nghèo ở vùng cao còn nhiều thiếu thốn…
Biết chị Xinh cũng đâu đó ba năm nên mình không ngạc nhiên quá nhiều về những gì chị viết. Dẫu chưa từng ngồi xuống kể lể cho nhau nghe chuyện trong nhà ngoài ngõ nhưng mình vẫn biết chị Xinh là người giàu tình cảm, luôn dành sự để tâm tới những người xung quanh. Dù là anh shipper hay người bạn hàng, người láng giềng cùng ngõ phố, chị cũng đều dành cho họ những sự tử tế và hỗ trợ hết mức có thể, đừng nói gì tới người thân hay người có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời chị.
Kỷ niệm của mình, của Yêu lại tiếng Việt với chị Xinh cũng không ít. Năm 2023, vì không thể tham gia offline nên trước đó, vào hôm chúng mình đi tìm địa điểm tổ chức, chị đã đến cùng và dành một buổi trò chuyện với nhau. Tới năm 2024, chị có mặt trong offline lần 2 của nhóm, mặc cho Sài Gòn trời mưa lớn. Chị cũng là người cuối cùng mình nói lời chào tạm biệt ngày hôm đó vì hai chị em ngồi trò chuyện tới mãi tận đâu 4, 5 giờ chiều. Tới năm 2025, chị không đến chương trình offline buổi sáng được nhưng vẫn gửi tặng giỏ hoa và trái tươi ngon cho mọi người. Trưa, chị tất tả bắt xe đến quán chay để hội ngộ với các chị em trong cộng đồng học viên của mình.
Không chỉ năng nổ với các sự kiện trực tiếp của nhóm, chị Xinh còn là thành viên tích cực tham gia các cuộc thi, minigame viết lách mà Yêu lại tiếng Việt tổ chức. Mình biết chị chẳng ham gì giải thưởng mà chỉ cần một cái cớ đủ hợp lý để gác bộn bề sang một bên mà viết chăm hơn, có mục đích hơn. Chị cũng muốn là một phần của tập thể, muốn ủng hộ cho mọi hoạt động của chúng mình. Chắc lẽ vì là một người chị lớn, chị sợ những đứa em “ế hàng” nên bao giờ cũng âm thầm cho chúng mình thấy sự hiện diện ấm áp và dịu dàng ấy.
Trái tim ấm áp của chị cũng được thể hiện trong những trang văn chị viết. Giọng văn của chị không cầu kỳ, hoa mỹ mà đơn giản, chân thành, nghiêng về kể chuyện. Chính đôi mắt nhìn đời đầy yêu thương đã cho chị những chất liệu tuyệt vời về tình yêu gia đình, yêu con người, thiên nhiên và có cả những xúc cảm chân thật khi đối diện với chính mình, với những câu chuyện buồn, những tổn thương từng mang theo…
Tới thời điểm này, chị Xinh đã là một cộng tác viên chính thức của báo Phụ Nữ TPHCM và có hàng loạt bài tản đăng báo. Chị đã có thêm nhiều phần tự tin với thể loại mà chị từng giới hạn bản thân không biết viết, không viết được này. Viết, có thể chưa phải là mục tiêu lớn trong đời chị nhưng mình tin rằng nó đủ khăng khít để trở thành một phần của đời sống chị. Mình vẫn còn nhớ những trang ebook đẹp đẽ cả về nội dung và hình ảnh mà chị đã thực hiện làm sản phẩm tốt nghiệp của khóa học Tự do Sáng tạo 04. Trong ebook “Vạn bước đi xa để trở về nhà“ ấy, chị đã cho mình thấy hành trình đồng hành cùng con với sự yêu thương, thấu hiểu, niềm tin và theo cảm nhận của mình là cả sự minh triết.
Chị Xinh bên ngoài dịu dàng, nữ tính nhưng lại là người mạnh mẽ, quyết đoán và kiên định. Chị Xinh là học viên nhưng cũng là người chị lớn, là nguồn động viên để mình và các chị em Yêu lại tiếng Việt yên tâm thực hiện những dự định, ngay cả khi số người hưởng ứng có ít ỏi bao nhiêu.

—-
Cảm ơn chị Xinh đã đi cùng em từ nơi này qua nơi khác trên không gian mạng, đã chọn dành một phần thời gian và rất nhiều yêu thương của chị cho em, cho Yêu lại tiếng Việt và hơn cả là cho viết. Mấy năm vừa qua, em may mắn được dõi theo chị, cũng hạnh phúc vì được chị luôn ở phía sau ủng hộ. Chị có mặt vào những thời khắc mà với em là thiêng liêng, là ý nghĩa. Chị cũng hiện diện trong cả những khi em hoang mang không biết liệu việc mình làm có thực sự sẽ mang tới giá trị gì cho mọi người hay không.
Mong rằng hành trình viết lách và cả hành trình sống phía trước của chị đều có thật nhiều trải nghiệm tuyệt vời, mới lạ và đáng giá. Đừng quên viết ra chị nhé! Vì em chắc chắn là có nhiều người sẽ thấy ấm lòng khi đọc những dòng văn dịu dàng từ một người tha thiết yêu cuộc đời, yêu con người như chị.
—-
Mời bạn đọc những bài viết trên báo của chị Xinh:
1/ Khi nỗi buồn hóa thinh không: https://www.phunuonline.com.vn/khi-noi-buon-hoa-thinh-khong-a1541733.html
2/ Gọi nhau là tri kỷ: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/160676/goi-nhau-la-tri-ky
3/ Trăm năm trong cái nắm tay: https://www.phunuonline.com.vn/tram-nam-trong-cai-nam-tay-a1536857.html
4/ Tiếng rao thánh thót một đời: https://www.phunuonline.com.vn/tieng-rao-thanh-thot-mot-doi-a1527812.html
5/ Chạy bộ – trang mới cuộc đời tôi: https://www.phunuonline.com.vn/chay-bo-trang-moi-cuoc-doi-toi-a1538934.html
6/ Chạy bộ – trang mới cuộc đời tôi (podcast): https://hanoionline.vn/chay-bo-trang-moi-cuoc-doi-toi-304713.htm
7/ Lặng nghe tiếng lòng: https://hanoionline.vn/lang-nghe-tieng-long-276874.htm
8/ Còn nhau nơi ký ức: https://baobinhphuoc.com.vn/news/19/162856/con-nhau-noi-ky-uc
9/ “Người bạn” gắn kết yêu thương của má: https://www.phunuonline.com.vn/nguoi-ban-gan-ket-yeu-thuong-cua-ma-a1560175.html
10/ Tháng Chạp hẹn hò cùng ba má: https://www.phunuonline.com.vn/thang-chap-hen-ho-cung-ba-ma-a1574816.html
11/ Tết này, con tôi về quê ăn tết với ông cố: https://www.phunuonline.com.vn/tet-nay-con-toi-ve-que-noi-an-tet-voi-ong-co-a1575020.html
12/ Một ngày trọn vẹn với tình thân: https://www.phunuonline.com.vn/mot-ngay-tron-ven-voi-tinh-than-a1575267.html
13/ Chuyện về những cái tên cha mẹ cho con: https://www.phunuonline.com.vn/chuyen-ve-nhung-cai-ten-cha-me-cho-con-a1580204.html
Mình là Hoà Lương – Người hướng dẫn viết để nuôi dưỡng tâm hồn, sử dụng ngôn ngữ hiệu quả và cộng tác báo chí.
Dành cho những bạn đang tìm kiếm một khoá học viết chất lượng, được cô giáo góp ý chi tiết từng từ, từng câu và được hướng dẫn viết như thế nào vừa bộc bạch được bản thân, vừa hợp với chuẩn của báo chí, sách in thì mời bạn tham gia vào các khoá học viết căn bản Tự do Biểu hiện (khai giảng 10/6) và khoá nâng cao Viết tản văn đăng báo (khai giảng 3/7).




