
Đêm lạnh chòng chành ký ức
Có những ký ức dù đã trôi qua hơn nửa đời người nhưng vẫn mãi còn chòng chành trong tâm trí, kéo ta về lại

Có những ký ức dù đã trôi qua hơn nửa đời người nhưng vẫn mãi còn chòng chành trong tâm trí, kéo ta về lại

Mùa rớt trên vai Ngày chảy dài hoang hoải Sợi tóc mai Bay ngược chiều gió thổi Rối mảnh trăng ngà Chẳng biết do mùa

Khi những chồi non mơn mởn cựa mình đón đợi cơn mùa đầu mùa hạ, ta bỗng thấy đâu đây rưng rức thứ nhựa sống

Cảm ơn anh vì những ngọt ngào. Cảm ơn anh đã cho em nhìn thấy thế nào là dáng vẻ của một người được hết

Chào bạn, người đồng hành cùng chúng mình trên hành trình Yêu lại tiếng Việt. Thế là chúng ta đã chính thức bước sang năm

Đến một ngày, mình bất chợt nhận ra điều từng khiến mình tự ti giờ lại làm mình thấy yêu bản thân hơn trước. Nếu

Khi người ta đã đủ lớn, đã nếm trải đủ những mùi vị cuộc đời, người ta dần bớt đi những ngông cuồng và nhiệt

Đêm mỗi lúc một sâu hơn, tiếng mẹ thở vẫn còn nghèn nghẹn. Bàn chân mẹ mới vừa lần nữa chạm khẽ vào chân tôi,

Một con người, dù cho bao nhiêu tuổi, dù tóc đã điểm hoa râm hay đã đi qua bao thăng trầm của cuộc sống thì

Lướt ngang qua những tấm hình chụp cánh đồng đang vào mùa gieo cấy, lòng tôi chùng chình nhớ những ngày xưa – những ngày