Chị biết em đang mang trong lòng nhiều vết thương chưa lành, nhiều lần hoài nghi bản thân. Nhưng chị mong em sẽ định tâm và tìm thấy bình an cho chính mình.

Em thương mến của chị,
Khi thế giới càng ồn ào, cuộc đời càng thử thách, chị lại càng mong em giữ được sự bình tâm cho mình. Vì chỉ khi em định tâm thì những cơn lốc ầm ầm cuốn qua mới không làm em vụn vỡ trái tim mình.
Chị nhớ những ngày còn trẻ, khi đời cho chị một (và nhiều) quả quýt, em biết không, chị chỉ thấy quanh mình toàn chua cay. Chưa cần biết những tép nhỏ mọng nước bên trong có ngọt ngào không, chị đã vội vàng nghĩ mình sao đen đủi thế, sao ông trời cứ cho mình rơi vào những vòng xoáy nghiệt ngã hết lần này đến lần khác?
Chẳng lẽ mình không xứng đáng được sống vui vẻ, hạnh phúc sao?
Chẳng lẽ mình đã làm gì xấu xa đến mức phải nhận về quả báo?
Cứ như vậy, chị tự quăng mình vào đại dương thăm thẳm tối đen của những ý nghĩ phỏng đoán đầy đau khổ. Hình như chưa một lần chị bình tĩnh để kiên nhẫn bóc hết lớp vỏ ngoài, vỏ trong rồi cẩn thận tách từng múi ra mà nhâm nhi thong thả xem mùi vị của quả quýt ấy ra sao. Chị có tin rằng mình xứng đáng với hạnh phúc đâu. Nên vừa đau chị vừa oán trách. Trách ông trời tàn nhẫn trêu ngươi. Trách con người bạc bẽo. Trách bản thân đã dại khờ, bồng bột, đã tin người không đáng tin và làm những điều lẽ ra nên tránh.
Chẳng hiểu sao chị cứ vội vàng đổ lỗi thế. Có phải vì vội vàng, vì luôn nghĩ mình thảm hại nên chị mới khăng khăng mình là nạn nhân của một ván bài định mệnh toàn lá xấu?
Nhưng chị không mong em giống chị khoản này đâu, dù chỉ là một chút.
Khi em ngồi đó, nét mặt xinh xinh đối diện chị, đôi môi em thầm thì rằng em cũng nghĩ bản thân đang nhận quả báo, rằng em không tin mình sẽ có được cuộc sống êm đềm, hạnh phúc.
Trái tim chị rung lên. Chị tưởng mình có thể khóc liền ngay được.
Chị thấy đau, đau như khi chị đội chiếc nón sắt nặng lên đầu mình, như một hình phạt mà chỉ mình chị biết.
Sao đang ở tuổi đẹp của đời người, em lại nói với bản thân những lời dại dột và tàn nhẫn thế, y như chị lúc xưa. Thế thì em sẽ khổ đau, dằn vặt lắm. Và rồi em sẽ phải mất rất lâu nữa để có thể dịu dàng ôm lấy chính em mà không còn phán xét nặng nề, không còn thủ thỉ bằng những lời cay độc.
Người ta vẫn thường nói về chữa lành nhưng những ai đã và đang đi trên con đường ấy rồi mới biết. Nó không phải cao tốc phẳng lì để em tìm cho mình một phương tiện hiện đại mà lao đi bon bon. Nó là con đường mòn ngoằn ngoèo trên núi, cây dại loà xoà, mấp mô đá sỏi mà em chỉ có thể nỗ lực từng bước một trên đôi chân của mình. Đi cho đến khi em bắt gặp đỉnh núi mây mờ giăng phía xa, khi em nhận ra mình đã kiên cường biết mấy và rồi vào chính lúc ấy, có thể em lại khóc cho mình.
Khóc cho mình đã tàn nhẫn với bản thân.
Khóc cho mình đã cố gắng chịu đựng.
Khóc cho mình đã can đảm đối diện.
Khóc cho mình đã làm được một việc vô cùng khó khăn.
Khi chị nhìn vào em, chị ngỡ thoáng gặp mình của tháng năm đã cũ. Khi chị nghe em nói những buồn tủi ấy, chị lại muốn đưa tay ra mà vuốt mái tóc em dịu dàng và nói với em rằng “Đừng ngốc thế!”.
Em biết không, nếu chúng ta chẳng thương lấy mình, chẳng trân trọng mình, chẳng tin rằng mình có thể, mình xứng đáng thì cô gái ở bên trong ta ấy, sẽ đau lắm đấy em.
Em tưởng tượng mà xem, trong cơ thể này, có em và cô ấy, gắn kết không rời, một đời đã định là sẽ đồng hành với nhau. Thế mà ngày ngày, em khắc sâu vào trí nhớ của cả hai bằng niềm tin mà chị dám cá là không ai muốn nghe người khác nói về mình.
Đọc thêm những lá thư khác của Hoà:
Viết cho anh nhân ngày Quốc tế phụ nữ
Viết cho anh từ Đà Lạt thiếu một bàn tay đan
Chị đã kể em nghe về câu chuyện của chị, về những đổi thay trên hành trình chị học lớn.
Ngày còn trẻ, những nghĩ suy về người khác khiến chị luôn mặc định mình chỉ là ai đó, có giá trị nào đó và chỉ hạnh phúc khi có những người xung quanh công nhận, yêu thương mình. Điều ấy cũng không sai, nhưng nó làm chị phụ thuộc, chị dựa dẫm tinh thần mình vào người khác.
Còn bây giờ, chị chăm sóc mình như chăm sóc những cái cây mà chị yêu. Một mầm lá nhú lên cũng làm chị háo hức. Một nụ hoa chưa nở cũng đẹp trong mắt chị. Và dù một cái cây có cằn cỗi, chị vẫn thấy nó đã hiện diện trọn vẹn cùng tháng năm, không hề chối bỏ.
Khi chị biết yêu thương bản thân mà không đòi hỏi điều kiện gì.
Khi chị cho phép mình được gọi tên và thừa nhận cảm xúc.
Khi chị đối xử với mình bằng sự dịu dàng, trân trọng và nâng niu.
Chị thấy mình may mắn, thấy biết ơn và thấy mình còn có thể hạnh phúc hơn thế này nữa, xứng đáng hơn thế này nữa. Miễn là chị vẫn nuôi dưỡng cái cây bên trong mình. Và trong lúc nó lớn dần lên, nó tự khắc sẽ mang đến cho đời thêm khí sạch, bóng râm rồi hoa thơm, trái ngọt.
Em cũng thế đó, bé con ơi!
Em cũng là một người xứng đáng. Không phải vì em là người tốt đẹp nhất đâu, mà vì em luôn nhớ về điều đó, luôn lựa chọn sống cho điều đó, nhiều nhất có thể.
Cuộc sống vẫn sẽ luôn biến thiên, biến thiên ngày càng nhanh hơn và khó lường hơn nữa. Nhưng một khi em đã đủ tình yêu cho chính mình và học được cách để bình thản hơn trước những điều xảy đến, em sẽ không còn cảm thấy hoang mang nhiều nữa.
Nhà dột, em biết tìm chậu hứng hay là tìm luôn nhà mới cho mình.
Mất việc, em biết rải CV, biết đi tìm một nơi em có thể thuộc về.
Người đi, em biết mình không thể giữ nhưng rồi cũng sẽ có người khác bước đến bên đời em và ở lại dài lâu hơn thế.
Chúng ta đâu thể ngăn được trời nổi gió nhưng có thể khoác cho mình thêm lớp áo hay nấu một bữa ngon.
Vì vậy nên đừng nói mình không xứng đáng, hãy để em được xứng đáng, em nha!
Và hẹn em vào một ngày đó lại cạnh bên, lại to nhỏ chuyện trò.
Bởi vì chị lúc nào cũng thương em nhiều lắm!
—
Nếu bạn cũng muốn viết những câu văn thể hiện lòng mình, muốn dùng con chữ để nuôi dưỡng tâm hồn và thử sức cộng tác báo chí, mời bạn tham gia khoá học Viết tản văn đăng báo khai giảng ngày 3/7 này nhé!
Link đăng ký mình để đây nha: https://forms.gle/VuiyTtjn6oEj1nHq5


Mình là Hoà Lương – Người hướng dẫn viết để nuôi dưỡng tâm hồn, sử dụng ngôn ngữ hiệu quả và cộng tác báo chí.


