Có những ký ức dù đã trôi qua hơn nửa đời người nhưng vẫn mãi còn chòng chành trong tâm trí, kéo ta về lại phía ngày xưa yên bình.

Đêm lạnh. Bàn chân đau buốt. Tôi co người trên giường, cố nằm im để không phiền đến giấc ngủ của người bên cạnh. Nhưng cơn đau ở chân kéo theo cảm giác nhức buốt như lũ kiến nhịp nhàng men trên từng thớ cơ, bồn chồn không thể nào ngủ yên.
Quãng đó chắc đã hơn 3 giờ sáng. Nhà tường vững chắc, từ chiếc nệm sát nền nhà tôi nằm tới mái tôn còn ngăn cách bởi lớp la-phông và tầng trên. Không nghe được tiếng mưa trên mái lẫn bên ngoài, hình như cơn mưa dữ dội đã tạnh từ lâu. Trong cơn chập chờn mê tỉnh, tôi vẫn cố nhắm mắt, không muốn thức dậy khi trời còn chưa sáng. Vỗ vào tai tôi không phải tiếng thở đều đặn của người nằm bên mà là tiếng nước dập dềnh, oàm oạp tấp vào bờ rồi dội trở lại, hòa vào mênh mông nước, không có chỗ để trôi đi.
Tiếng nước vỗ bờ đều đặn, bí bách đó làm tôi nhớ đến những đêm ngủ lại ngoài đồng nuôi tôm của ông bà giữa bốn bề mênh mông nước lợ. Những đồng tôm được quây bằng bờ đất sét vuông vắn. Nước cao nước thấp cũng chỉ quẩn quanh trong bốn bờ đất ấy, vỗ vào rồi quay ngược trở ra, miên mải không ngớt. Nó tù túng và bất lực, có trăm ngàn lần tìm đường thoát ly cũng không làm sao vượt ra được khỏi cái đập chắn chẳng cao tới lưng quần đứa trẻ nhỡ. Chỉ khi nào ông bà tôi tháo tấm bê tông chặn ngay miệng cống, nước mới thông dòng, ồ ạt chảy qua vuông đồng khác, rồi khi đã vẫy vùng chán chê, nó thong thả trôi đi trong một dòng chảy lặng lờ, tựa hồ như không.
Những lúc ấy, tôi thường ngẩn ngơ nhìn theo con nước trong veo xoáy lên những gợn nhè nhẹ rồi tan ngay. Theo đó có khi là mấy con cá không thoát được tấm lưới đã giăng sẵn. Nhưng tôi không mê cá, tôi bị cuốn theo dòng chảy của nước, mềm mại mà tự do, không có hình thù nào bó buộc. Đôi chỗ dưới lòng nước còn có rong đuôi chó dập dờn, uốn éo theo một vũ điệu nhịp nhàng, mơn man, sóng sánh.
Đọc thêm tản văn của Hòa Lương
Một đêm trăng rằm, tôi nằm trên bờ đất, cỏ mật xanh ngắt tua tủa xung quanh. Đôi mắt tôi đuổi theo những vì sao nhấp nháy nơi trời cao vời vợi. Thuở ấy đã hai mươi năm trước. Ở một làng quê Bắc Trung Bộ, cái nghèo vẫn thiết thân, bám rịt lấy con người nhưng đôi mắt người ta thì giàu có nhờ những vẻ đẹp hào phóng của thiên nhiên. 33 tuổi, tôi vẫn không bao giờ quên được đêm nằm dí lưng xuống đất, mướt mải mồ hôi mà chênh chếch tầm mắt là dải ngân hà triệu triệu vì tinh tú lớn bé đua nhau lấp lánh, chỉ sợ không trám hết những viên kim cương lung linh lên khoảng đen tối thẳm sâu huyền diệu của vũ trụ xa xôi.
Sau này, dù đã đặt chân qua nhiều miền đất, tôi cũng chưa lần nào may mắn được ngắm nhìn bầu trời đêm ngập tràn sao sáng ấy nữa. Những cảnh tượng kỳ vĩ của đêm dường như ngày càng dè sẻn trước sự thô bạo của con người. Hoặc chỉ là bởi tôi đã tự bỏ mình vào những căn nhà hộp diêm như một con dế ngất ngư xa bờ cỏ nên chẳng còn cơ hội được trời cao thiết đãi những mâm vàng chén bạc, những đêm mùa hạ ngây ngất sao xa.
Ngày đó bé con con, ngồi trên chiếc bè được kết từ những thân luồng rỗng ruễnh, cảm nhận mặt nước chòng chành, tôi đâu biết mình sẽ mang theo những ký ức ấy suốt mấy mươi năm sau và có lẽ sẽ còn mang theo đến hết cuộc đời. Bè dập dềnh trên nước. Đêm loang loáng ánh trăng. Từ sau con đê dài đen thẫm ôm trọn những vuông đồng, trăng lừng lững nhú mình, bừng sáng như quả trứng vàng chói mắt. Chưa bao giờ tôi thấy vầng trăng hùng vĩ và quyền năng đến thế. Không còn là ánh trăng bàng bạc, là cung nguyệt Hằng Nga. Trăng đêm ấy phô diễn trọn vẹn vẻ uy nghi như một vị nữ hoàng bước ra từ cỗ xe ngựa xa hoa dát vàng khiến người ta chỉ có thể ngước lên trong câm lặng mà tôn thờ, chiêm bái.
Ánh vàng xa hoa ấy rải lên khắp mặt đồng, óng ánh loá mắt. Đôi mắt trẻ thơ của tôi choáng ngợp trước muôn vàn đốm vàng rực rỡ nhay nháy nối nhau không tắt, còn trí nhớ thì hằn in sâu sắc bức tranh sơn mài kỳ vỹ ấy mãi không quên. Bên tai tôi, nước vẫn vỗ đều đặn vào những thân luồng, hoà cùng tiếng gió đồng lồng lộng. Bóng dáng cậu tôi cao lêu nghêu đứng ở đầu kia chiếc bè chống sào xuống mặt nước cũng chỉ còn là một vệt đen dài loang loáng bé mọn.
Đến bây giờ, dù chỉ nghe vọng âm của nước va vào thành đất, tôi vẫn tưởng như mình đang bồng bềnh trên chiếc bè ọp ẹp thuở nhỏ và tâm hồn tôi vẫn mãi còn bé bỏng, mong manh như thế trước sự vĩ đại của thiên nhiên mà tôi chẳng mong ai bất kính.
Nếu bạn để ý sẽ thấy bài viết này áp dụng nhiều kỹ thuật miêu tả để các hình ảnh, khung cảnh như một thước phim sống động hiện ra theo trí tưởng tượng của người đọc.
Tối ngày 6/6, trong workshop Vẽ tranh bằng chữ, mình sẽ giới thiệu đến bạn nhiều kỹ thuật thực chiến, áp dụng vào chuyện viết được ngay. Chắc chắn những gì học được sẽ thay đổi cách bạn viết, đặc biệt là viết miêu tả.
Mời bạn đăng ký tham gia: https://forms.gle/raQL4ZBZNuAngG6C7
Ngày 10/6, khóa học viết căn bản Tự do Biểu hiện sẽ khai giảng. Đây là khóa học viết từ số 0 dành cho người mới hoặc người muốn xây dựng lại nền tảng tư duy viết và kỹ thuật viết của bản thân cho một hành trình lâu dài và nghiêm túc với viết lách.
Mời bạn đăng ký tham gia: https://forms.gle/StfMqVsrZAyE23dR8


Mình là Hoà Lương – Người hướng dẫn viết để nuôi dưỡng tâm hồn, sử dụng ngôn ngữ hiệu quả và cộng tác báo chí.


