Khi người ta đã đủ lớn, đã nếm trải đủ những mùi vị cuộc đời, người ta dần bớt đi những ngông cuồng và nhiệt huyết như khi còn trẻ. Trái tim người ta như màn sương mùa thu, chùng chình giữa hai nửa. Một nửa bốn ba. Một nửa muốn về nhà.

Sài Gòn càng về cuối năm chừng như càng hối hả. Trong những cuộc trò chuyện rôm rả đã nghe người ta nhắc nhiều tới Tết, tới khao khát được trở về. Trở về làng quê yên bình, lắng nghe gió lùa trong lá cỏ lao xao. Trở về căn nhà thân thuộc, nằm yên trông nắng nhẹ trời cao. Thế giới trong tôi chừng như cũng chia làm hai nửa. Nửa muốn bôn ba, nửa kia muốn về nhà.
Ba mươi. Tôi nghĩ mình còn rất trẻ, mới non nửa cuộc đời. Tôi lại cũng nghĩ mình chớm già, cái tuổi bắt đầu đuổi xuân đi. Những năm hai mươi tuổi, tôi như một cánh chim luôn khát khao những cuộc thiên di, luôn muốn đập cánh giữa không trung mà ngắm vô cùng non nước. Tôi cảm nhận bừng bừng nhiệt huyết chảy trong từng thớ thịt. Tôi có thể ngông cuồng, cũng có thể mãnh liệt. Những năm hai mươi, tôi viết hai câu thơ để nuôi chí tang bồng:
“Lòng như gió lộng mộng trời xanh
Chân hoang vó ngựa mơ đất lành”
Có lẽ giờ đây, tôi đã gặp được khoảng trời riêng của mình, đã đặt chân lên thảo nguyên xanh bạt ngàn hoa cỏ nên đôi chân vốn chỉ thích phi nước đại, bây giờ lại đủng đỉnh theo từng nhịp nước kiệu thong dong. Ba mươi. Không chỉ là độ tuổi. Nó đánh dấu trong tôi những đổi thay sâu sắc. Tôi nhớ nữ sĩ Xuân Quỳnh từng viết:
“Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ, ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh”
Cái thời thanh xuân náo nhiệt, ồn ào ấy đã nghiêng nửa mình lại phía ngày xưa. Tôi của hiện tại không còn thiết tha những cuồng nhiệt, cũng không còn mải miết chạy đua trên những cung đường được kẻ vạch, đánh số. Tôi vẫn tiến về phía trước nhưng với tốc độ của một con ngựa đã không còn nặng dây cương. Tôi không còn thúc mình thành ngựa bất kham, băng băng xé gió. Tôi chỉ muốn được đặt vó chân mình trên mặt cỏ, cảm nhận gió thổi bay chiếc bờm mềm óng ả, cảm nhận nắng rọi lên làn da và trong lòng ngập tràn thứ khoái cảm tự do khó tả. Tôi đi đây đi đó với tốc độ của mình. Khi cần thì phóng nhanh một đoạn, khi mệt thì thong thả nhịp chân. Muốn thức tỉnh trong thực tại thì dừng lại để ngắm nghía, để lắng nghe, để soi chiếu chính mình.
Suốt mấy năm nay, tôi chỉ sống ở nhà. Thời gian trong ngày phần lớn là ở căn phòng nhỏ với những đồ đạc nhiều năm không đổi, với khung cửa sổ sơn trắng đã lấm lem, với một khoảng không gian xanh rì trước mặt. Tôi ở đó, với chiếc laptop thường mở, viết lách và dạy học, đối thoại với bản thân và hòa vào những cuộc hội thoại với mọi người. Thời gian mỗi ngày trôi nhanh không tưởng, một năm, hai năm, rồi ba năm. Công việc hiện tại cho tôi những khoảnh trời tự do vừa đủ để được sống là mình, làm những điều mình thích, đi đến nơi mình muốn, phát triển thứ mình giỏi và kết nối với bao người từ nhiều nơi trên thế giới. Tôi mở ra nhiều chân trời nhưng cũng khép lại nhiều cánh cửa đã chẳng còn khiến tôi chú ý.
Mấy tháng này vì công việc, tôi ở Sài Gòn, xa gia đình và xa cả căn nhà yên bình nơi xóm nhỏ. Thời gian đầu, phòng trọ bé với bốn bức tường bưng bưng làm tôi tưởng chừng ngộp thở. Không có mây trắng trời xanh. Không cả những cành lá đung đưa trước mặt. Và không bao giờ nghe được một tiếng chim kêu. Tôi nhốt mình vào chiếc hộp bê tông như người ta nhốt con dế đá vào bao diêm nhỏ tẹo. Chật chội và thiếu thốn. Chỉ sự tù túng ấy thôi cũng đủ để giam cầm tâm hồn người ta lại. Tôi khó lòng viết về những cung đường trải dài tít tắp, những núi đồi trùng điệp, những điều khoáng đạt thênh thang. Bù lại, tôi có thêm nhiều học viên, tôi tạo ra nhiều sản phẩm, tôi cũng nhận ra bản thân mình đã cứng cáp hơn tôi của hôm qua. Nhưng nơi này guồng quay vội vã quá, tôi khó lòng giữ mình chậm chạp.
Đọc thêm các bài viết về gia đình của Hoà:
Tình thương của ba, tình thương lặng lẽ
Càng lớn càng sợ mất… sợ nhất là mất mẹ
Nhìn những cây cổ thụ đổ xuống
Có người đợi con trên ghế đá trước nhà
Thời gian qua đi, tôi cũng quen dần với tiếng rầm rầm ngày đêm của những chiếc xe lớn chạy về hướng cảng. Sáng sáng, tiếng kèn hiệu cùng với tiếng hô khẩu lệnh từ trường quân sự kế bên đánh thức tôi mơ màng khỏi cơn say ngủ. Công việc có nhiều tiến triển. Hầu hết thời gian trong ngày ở một mình giúp tôi tập trung tối đa cho việc dạy, việc học, việc phát triển cộng đồng, việc tạo sản phẩm dịch vụ, việc hỗ trợ học viên. Tôi dần không còn muốn ra đường, giảm bớt những cuộc hẹn và chỉ mong tới cuối tuần để chạy xe hai tiếng về nhà.
Những ngày cuối năm trôi dần về phía Tết, tôi đã nôn nao sắm sửa áo mới cho mẹ, đã nghĩ tới năm nay sẽ phụ nhà được bao nhiêu, đã mong mau mau tới ngày nghỉ để ràng rịt đồ đạc, lỉnh kỉnh chất chồng lên con xe đầy xước xát rồi chầm chậm chạy về nhà. Tôi sẽ rong ruổi trên con đường gần 60km thênh thang cùng với chiếc xe của mình để về bên ba mẹ, bên các em, bên con chó con mèo, và cả khu vườn lúc nào cũng động đậy đủ thứ thanh âm của bao loài.
Càng lớn, càng đi xa, trái tim tôi dường như càng nhỏ lại, chỉ đủ để chứa những bóng hình tôi thương, chỉ đủ để nuôi dưỡng cho những điều tôi trân trọng. Thế giới trong tôi chia làm hai nửa. Nửa muốn bôn ba, nửa khao khát được về nhà.
Sau Tết nguyên đán, mình sẽ khai giảng 2 khoá học viết căn bản Tự do Biểu hiện (4/3/2026) và khoá Viết tản văn đăng báo (6/3/2026). Mình gửi kèm lịch khai giảng và lịch học từng buổi của mỗi khoá nhé!

Mình là Hoà Lương – Người hướng dẫn viết để nuôi dưỡng tâm hồn, sử dụng ngôn ngữ hiệu quả và cộng tác báo chí.


