
Thế giới có hai nửa, nửa muốn bôn ba, nửa kia muốn về nhà
Khi người ta đã đủ lớn, đã nếm trải đủ những mùi vị cuộc đời, người ta dần bớt đi những ngông cuồng và nhiệt

Khi người ta đã đủ lớn, đã nếm trải đủ những mùi vị cuộc đời, người ta dần bớt đi những ngông cuồng và nhiệt

Đêm mỗi lúc một sâu hơn, tiếng mẹ thở vẫn còn nghèn nghẹn. Bàn chân mẹ mới vừa lần nữa chạm khẽ vào chân tôi,

Một con người, dù cho bao nhiêu tuổi, dù tóc đã điểm hoa râm hay đã đi qua bao thăng trầm của cuộc sống thì

Lướt ngang qua những tấm hình chụp cánh đồng đang vào mùa gieo cấy, lòng tôi chùng chình nhớ những ngày xưa – những ngày

Ngày 23/11 này, mình sẽ có buổi workshop chia sẻ cách đưa truyện ngắn đến với độc giả. Ngày 02/12 sẽ khai giảng lớp Viết

Phố mùa này sao cứ buồn thê thiết. Có những đêm nằm im thin thít trong nệm ấm chăn êm, ta chợt nghe tiếng mưa

Giá mà tình thương của ba đừng thầm lặng không lời, con đã chẳng phí hoài bao tháng năm chỉ để hồ nghi về những

“Cứ ngỡ chỉ là giấc ngủ trưa, ngờ đâu ngã lưng xuống đã 3 lần 10 năm.” Mới đọc được câu nói này trong phần

Mất mẹ chắc không chỉ là mất cả mùa xuân. Mất mẹ, có lẽ mình sẽ đánh mất cả động lực sống trong cuộc đời.

Tuổi thơ tôi gắn liền với đồng quê Bắc Bộ – nơi những con đê trầm nghiêm sừng sững ôm ấp ngôi làng quần cư