Toả sáng từ chính nơi mình tăm tối…

Đến một ngày, mình bất chợt nhận ra điều từng khiến mình tự ti giờ lại làm mình thấy yêu bản thân hơn trước. 

Đến một ngày, mình bất chợt nhận ra điều từng khiến mình tự ti giờ lại làm mình thấy yêu bản thân hơn trước.

Nếu không phải vì đã viết hàng ngày và đã chọn làm công việc này, có lẽ mình vẫn đang ngày ngày đến văn phòng còn tối tối thì hoang mang về ý nghĩa của đời mình, về cảm giác hình như cả thế giới cứ chạy, chỉ riêng mình mãi đứng yên ở đó. Nó không hẳn vì mình bị FOMO mà chủ yếu là bởi mình đã sống mà không có mục tiêu nào đáng để nỗ lực, không có sở thích nào thực lòng muốn bỏ thời gian.

Ngày còn đi học, mình cũng từng thấy mình kém cỏi hơn các bạn, mặc dù mình luôn là học sinh giỏi và được nhiều học bổng. Lý do đơn giản là vì mình hứng thú với các môn xã hội hơn mà không quá mặn mà với ban tự nhiên. Thế mà bây giờ, tuy vẫn nghĩ các bạn học tự nhiên giỏi nhưng mình đã biết khi đặt thế mạnh của một người vào môi trường phù hợp, nó sẽ giúp người đó bật lên rõ ràng như thế nào. Chưa cần nói đến vị trí hay thu nhập, chỉ cần nhìn vào sự minh tuệ, tinh tấn trong tư duy và sự điềm tĩnh, bản lĩnh trong các ứng xử dù là vấn đề công việc hay cuộc sống là đã biết một người đã tự nâng cấp chính mình nhiều thế nào.

Thời gian gần đây có nhiều người đang là giáo viên Ngữ văn, từng là sinh viên ngành Văn hoặc từng thi học sinh giỏi Văn bước vào các khoá học viết với mình. Câu chuyện của mọi người thường có vài điểm chung: thích Văn, mê đọc truyện nhưng sợ không có tương lai nên chọn một ngành có vẻ sẽ ổn hơn để học đại học và sau khi tốt nghiệp.

Trớ trêu thay, ngay cả khi con người ta đã phần nào được xem như toạn nguyện, đã không còn phải lo về vật chất thì tinh thần vẫn còn một khoảng trống day dứt không thể lấp đầy, có khi ngày càng toác miệng rộng thêm. Thế nên người ta vẫn sẽ sống trong cảm giác chơi vơi và thiếu thốn dù cho mỗi khi cần tiêu tiền đã không còn phải quá đong đo.

Vào lúc những cảm giác ấy gặm nhấm trái tim họ đến bồn chồn, bứt rứt, họ chọn quay về với con chữ, với viết lách để từng chút vun vén cho tâm hồn mình, nuôi dưỡng lấy chính mình từ những điều nhỏ xíu.

Như cá về nước, họ được khơi cho lòng mình thành dòng chảy lênh láng xúc cảm, dẫu đục dẫu trong vẫn len lỏi tìm về hướng biển mênh mông. Ở đó, họ có hẹn với bản thân – một bản thân khoáng đạt hơn, tự do hơn và cũng thành thật hơn. Ở đó, họ đã không còn nghĩ rằng niềm yêu thích đối với môn Văn là một “lời nguyền khó hoá giải”. Ngược lại, họ dần dần nhận ra mình đã được ban cho phước phần làm của riêng, chỉ là của họ không giống của ai. Và thứ đặc ân đã được đặt vào bàn tay đó cho phép họ được sống chân thật đến tận cùng bản thể, được nhạy cảm với những gì mong manh nhất và được toả sáng ngay cả khi chỉ đang sống cho trọn vẹn nhất đời mình.

Còn nhớ những năm làm ở phòng kinh doanh, mình lúc nào cũng cảm thấy không thể nào phát triển hơn được nữa. Đến năm thứ hai, mình đã bắt đầu nghĩ mình đang giậm chân tại chỗ, mình cần phải thay đổi môi trường làm việc, cần phải học hỏi những kỹ năng mới, kiến thức mới.

Điều đó không phải vì ở các công ty thiếu cơ hội thăng tiến mà do mình không có động lực phấn đấu, không chút hứng thú với những tác vụ cần làm mỗi ngày. Mình chưa từng hăng say, cũng chưa từng ngưng cảm thấy lạc lỏng, tự ti. Dù mình có được tăng lương, được công nhận, được tin tưởng thì mình vẫn thường xuyên rơi vào tâm trạng chán chường và bực dọc, thường xuyên mong được giải thoát khỏi thực tại, mặc cho sau đó có thế nào.

Chỉ đến khi mình viết và dạy viết, mình mới có những lúc yêu chính mình từ trong sâu thẳm nhất, một cách tự nhiên nhất. Mình si mê dáng vẻ nghiêm túc mỗi khi ở trong những quãng ngày miệt mài nghiên cứu một chủ đề nào đó. Mình tự hào vì những hiểu biết của mình về viết lách, văn chương và cả những trải nghiệm cuộc sống của mình đều đã và đang thay đổi cách nhiều người viết và sống. Mình dám thừa nhận những khi bản thân ích kỷ, trẻ con, xấu tính hay sợ hãi, yếu đuối nên cũng không còn quá căng thẳng ép mình phải chưng trổ hình ảnh cho thuận mắt nhiều người.

Hôm qua, bạn Nhân nói mình thật sự hợp làm cô giáo. Bạn chưa có thời gian để học một khoá chính thức nào nhưng các sổ tay viết lách mình soạn rất dễ hiểu, workshop cũng cực nhiều giá trị. Bạn tự học thông qua chúng nhưng đã có tác phẩm đăng báo, còn có thêm mấy giải thưởng viết lách. Mới vừa rồi là Giải Nhất trong cuộc thi viết Mái ấm ngày xuân do báo Tuổi trẻ tổ chức.

Lúc nghe bạn nói vậy, mình đã thầm ồ lên trong lòng. Hoá ra khi mình được làm điều mình thích, không chỉ mỗi mình có thêm những khoảnh khắc diệu kỳ mà hình như những đốm sáng vui vẻ ấy còn lí lắc nhảy cả trên vai áo của những người đi cạnh.

Để viết về chính mình, cho chính mình mà vẫn làm cho người đọc đồng cảm, bạn hãy tham gia vào khoá học viết Tự do Biểu hiện (khoá căn bản) hoặc khoá Viết tản văn đăng báo (khoá chuyên sâu) sẽ khai giảng lần lượt ngày 4/3 và 6/3/2026.

Mình gửi bạn lịch khai giảng cụ thể tất cả các khoá học viết của Hoà Lương trong năm 2026 ở đây luôn nha. Hẹn gặp bạn trong chương trình học!

Mình là Hoà Lương – Người hướng dẫn viết để nuôi dưỡng tâm hồn, sử dụng ngôn ngữ hiệu quả và cộng tác báo chí.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Tìm kiếm điều gì đó . . .